Chúc mừng Mark & Liz

Ôi thằng bạn ngố đáng yêu của mình, ôi cô gái trưởng đại diện Frontier ngày xưa
Hôm nay nhận được tin này vui quá

Ui, mình hạnh phúc cho bạn mình quá đi

Nhảm nhí thời Frontier

1. Đóng phim

Thời 9mấy -2000 nhiều công ty quảng cáo ngó nghiêng gạ gẫm bọn Tây của Frontier đóng quảng cáo kiểu sữa đậu nành với kem oánh răng. Bọn này sợ lắm trốn sạch.

Năm 2001 (thì phải) Người Mỹ Trầm Lặng quay một số cảnh ở Ninh Bình, đúng đợt bọn Tây được nghỉ giữa kỳ, đoàn làm phim mời đóng vai quần chúng với cát xê béo bở :D là 25$/ngày (hay 40$/ngày, không nhớ chính xác lắm), điều kiện duy nhất là Tây. Riêng vụ này thì bọn trợ lý tình nguyện viên phấn khởi lắm, xách ba lô đi ầm ầm, bọn staff chắc cũng thèm được thành linh tinh màn bạc nhưng bận công việc nên tới giờ vẫn dân đen cả lũ :D


Cảnh trong phim Người Mỹ Trầm Lặng ở Ninh Bình- Guardian

Sau 4 ngày đóng phim thôi mà về thằng nào cũng râu tóc lởm chởm, trông còn bẩn hơn ở rừng về. Mình cười trêu bảo: chúng mày đi diễn vai quần chúng thì làm gì? chắc tay phải giơ lên giời cả ngày, giật giật kêu : tiến lên, tiến lên hay đả đảo đả đảo à?

Tuy nói thế nhưng trong đầu mình nghĩ chúng nó cũng được khoác balo trông ngu ngu kiểu dư này


Cảnh trong phim Người Mỹ Trầm Lặng ở Ninh Bình- Ảnh: Guardian

Một thằng vứt phịch cái balo xuống nền nhà mệt mỏi:

- Bọn tao nằm phơi xác, chết suốt 4 ngày ở Ninh Bình.

Khổ thân, hóa ra đi đóng vai xác chết :D :D

Chị Phở

Chị Phở bạn mình đấy, khoe nhá, vừa thông minh dí dỏm, vừa khéo, vừa đảm vừa giỏi vừa hư (hi hi), yêu lắm í

Bạn giỏi mình có nhiều lắm (thấy giỏi thì mình lăn xả vào kết bạn thôi), bạn đảm mình cũng có nhiều (sẽ khoe dần) nhưng vừa giỏi, vừa đảm thì ít người chịu chơi với mình :D . Chỉ những người cực giỏi cực đảm thì mới nhận thấy người ta thiếu hụt cái vụng về, cái lười nhác, cái phét lác của mình, thế là người ta…chấp nhận

Khoe đảm này, các bạn xa tổ quốc cứ gọi là nuốt nước miếng ừng ực không có mà ướt hết bàn phím

Bún Chả – Nem – Riêu

Phở này

Xôi xiếc này

Nhìn thèm không, toàn home made cả nhá, mà giờ ai cũng có thể thưởng thức chứ không giới hạn chỉ là bạn mới được ăn ngon! hôm nào rảnh thì ghé phở Thì Là trong Phú Mỹ Hưng nha, nguyên liệu chọn lọc, trình bày đẹp mắt, món ngon khó dứt (nhớ ăn thêm hộ mình 1 bát phở Gà nhá, nhá!!).

= = =

Còn chị Phở giỏi thế nào? Có quá nhiều thứ để khoe, nhưng mình chỉ nhấn mạnh 1 điểm nhất nhất của chị Phở – anh chồng superman!!

Ảnh xin của anh Trương Mạnh Dũng – mình mà chụp được ảnh này thì mình cũng chả bảo mình thường :D

Frontier Vietnam - Chuyện nhảm nhí bịa đặt :D

Ngày xưa đi làm trong rừng thì thôi, chứ về Hà Nội là chơi bời đàn đúm


Èo hồi xưa mình gầy nhờ

Trừ thời Sophie Cobby làm trưởng đại diện là nghiêm cả ở hiện trường nghiêm đi chứ sau đấy, toàn trưởng đại diện bắt cóc (khi được phỏng vấn bên Anh thì ở chức vụ khác, sang đến VN bị dí cho chức trưởng) nên cứ về đến Hà Nội là xõa, hé hé, ngồi nghĩ lại thấy mình cũng lì, trưởng đại diện thay biết bao lượt mà mình vẫn chửa đi, đến khi Frontier rời Việt Nam hai năm rồi mình vẫn một mình hoạt động nốt cái dự án trên Sa Pa


Sophie, gái duy nhất đến với Frontier mà biết trước sẽ là trưởng đại diện, đếch chịu nổi, sau năm rưỡi bùng đi lấy chồng :D

Chị Ly (Liz)

Chị Ly lơ ngơ sang Việt Nam được 3 tháng thì bị ấn vào chức, cười phe phé bảo: bọn Frontier mà sập tiệm thì có công lớn của tao.
Hồi đầu Frontier có thuê 2 nhà, 1 nhà làm Văn Phòng ở Bách Khoa, 1 nhà để nhân viên ở trên phố Thái Hà, đi rừng về là túm tụm nấu nướng ăn ngủ với nhau vui như Tết dân tộc. Sau thiết thấy mất công đi làm nên anh em thuê chỗ làm với chỗ ngủ chung 1 nhà luôn ở trên phố, đỡ công di chuyển từ VP đến nhà.
Buổi sáng mình đến văn phòng, chị Ly lờ đờ trong bộ ngủ mỏng manh, mắt có khi vẫn còn đỏ ngầu vì say, tay cầm chai Lavie lít rưỡi lảo đảo bước vào phòng làm việc lè nhè: đm, tao đéo bao giờ say nữa, mệt quá, hôm nay tao không làm việc đâu nhá… Thế là mình với em Hương té đi shopping cả buổi, có khi chiều về chị ý vưỡn chưa hết hangover :D , hai chị em lại đi uống cà phê tiếp ở cửa hàng Vú Sữa hay cái gì đó trên Lý Thường Kiệt, nhã lắm
Còn những lúc chị ấy tỉnh thì tụi mình đi tán giai.


Giai VP đấy, làm sao các cô chả phải đi ra ngoài cơ chứ :D

Gần văn phòng là cửa hàng máy tính Blue Sky trên phố Hàm Long (16c Hàm Long thì phải, sao tự dưng trí nhớ mình tốt thế không biết được), cho tới giờ mình thấy công ty này có lẽ là công ty tốt nhất về máy tính mình từng mua bán đồ, dịch vụ tốt kinh khủng ý, nhớ ngày đó điện phập phù nên phải dùng cái bộ lưu điện UPS Santak thì phải, mà điện lởm tới mức cháy luôn cái lưu điện, thế là cứ xách sang đấy đổi mới thôi, cái anh chăm sóc tụi mình là anh Phương, gầy gầy cao cao và đẹp trai lắm (tên Phương mà!), dịch vụ thì khỏi chê, máy tính, máy in, máy fax… tụi mình đều mua của Blue Sky hết, mà hồi đó dự án nhiều nên cứ gọi là qua thăm giai suốt. Thời đó hình như chưa có thằng ép bê tê (FPT) nhưng sau này mình không ở khu đó nữa thì có dùng FPT, dịch vụ cứ gọi là còn xơi mới theo được anh Blue Sky, chả biết anh Blue Sky giờ còn tồn tại không nữa nhưng VN thực sự cần nhiều công ty chăm sóc khách hàng như Blue Sky thời đó

Một lần mua máy Fax xong cần thử máy, thời đó máy fax và điện thoại thường dùng chung 1 đường dây, khi nào ai fax cho cái gì thì sẽ gọi điện báo trước rồi khi nó bên mình không nghe máy đợi chuyển sang chế độ Fax/nhận fax. Anh Phương phát âm từ Fax là ”Phắc” (hi hi, hậu tiếng Pháp) mà trong cộng đồng VP mình thì nói tiếng Anh nên nghe cái từ này thấy bậy lắm í. Anh Phương điện thoại sang, Liz nhấc máy, anh ấy bảo: Tây à, bật máy lên cho anh PHẮC cái nhé. Tây sướng quá bảo: Vâng, thế thì còn gì bằng, em đã sẵn sàng rồi, anh phắc đi ạ rồi ngoảnh sang bảo với bọn còn lại: Này, Phắc qua điện thoại thì có chửa được không chúng mày

Đấy, trưởng đại diện đấy ạ!

Thằng Liêu (Leo):

Thằng Liêu trẻ lắm, hồi sang VN nó đến với vị trí trợ lý điều phối viên, rồi cũng bị dúi vào làm trưởng ĐD ( khổ nhỉ), thằng này cũng năng nổ nhiệt tình thông minh dễ thương lắm, phải cái nó cũng chưa kịp chín với vị trí trợ lý ụp phát bắt lên làm trưởng đại diện. Bọn Frontier Staff hồi đó lương thấp lắm, không phải là lương, mà gọi là trợ cấp tình nguyện viên thì đúng hơn, riêng ‘’sếp” thì được thêm 50£/tháng tiền trách nhiệm, he he, vỡ mặt, đi họp suốt, tụi nó ghét lắm. Nói chung là đứa nào biết thì cũng sợ chức này vãi đái ra, tội thằng Liêu dần dần mới vỡ.

Mình chân lon ton nhưng ”từng trải” nên cũng biết chỗ nọ chỗ kia, ông này bà khác, thỉnh thoảng nó hay hỏi thì cũng giả lời, tư vấn, hí hí… rồi một hôm nó bảo mình: Này, tao thấy tự dưng làm trưởng đại diện, ngu thật, mày biết hơn tao sao mày không làm trưởng đại diện nhỉ? Hí hí, mình cười, mình bảo: vì tao đéo phải là tây, với lại đéo ai ngu đi làm trưởng, lương thấp bỏ mẹ (hồi đấy mình làm lương chắc cỡ gấp mấy lần nó,cũng không phải là lương cao so với người Việt, nhưng so với Tây thì cả tổ chức đếch đứa nào lương bằng mình – điều phối viên quèn)

Phàm cái đứa nào làm ở đây 1 thời gian cũng nghiện rượu hoặc nghiện thuốc, có khi cả hai, thằng Liêu cũng chẳng ngoại lệ, có hôm nó đi uống về, điên lên lại vào văn phòng làm việc rồi ngủ lăn quay ở VP luôn (VP tầng 3, các tầng còn lại là các phòng ngủ), bọn tỉnh hơn vẽ chó vẽ mèo đầy mặt nó, nó tỉnh dậy lầm bầm xin lỗi cả văn phòng vì đã ngủ quên trên nền và ôm nguyên cái mặt dấp nước hình vẽ chưa kịp phôi phai để đi họp :D

Hồi thuê VP ở Tạ Quang Bửu, thằng này cũng uống say quá, đi ra ngoài quên cha nó chìa khóa trong VP, thế là lúc về nó phải leo cổng để vào. Ông chủ nhà cho thuê lại ở gần đấy, thấy có đứa leo cổng tưởng trộm, hét toáng lên trộm trộm, thằng kia đếch biết trộm là gì cũng sợ quá ngã mẹ nó từ trên cổng xuống sân chợt nhận ra cái cổng mới khép, chưa khóa :D

Noel và Nick
Noel(gái áo tím) và Nick (giai áo trắng) – hai điều phối viên dự án ở Nghệ An với Hà Tĩnh về thủ đô đi công viên với các giáo viên tiếng Anh ở HN

3. Paula

Paula là điều phối mảng Giáo dục Môi trường, trắng lắm, xinh lắm í, nói thật hồi xưa mình chưa thấy ai xinh bằng Paula với Liz Humprey. Nó đi qua chợ thì cả chợ dừng lại xôn xao, từ đầu tiên trong tiếng Việt mà nó hỏi mình là xinh thế với trắng thế là gì. Nói chung nó rất hài lòng với xinh thế, còn quả trắng thế thì nó hơi bị buồn vì với Tây trắng đồng nghĩ là bủng beo, xấu, ốm yếu… hí hí

Hồi làm trên đó cứ tối tối là thấy nó biến mất, một sớm mai kia nó kể chuyện, nó bảo: Mày biết không, nửa đêm qua, tao đi chơi dạo quanh bờ hồ, quái lạ, tao thấy 1 bụi cây tự dưng mọc lên (nó giải thích là ngày nào cũng đi quanh hồ nên thuộc từng bờ cây ngọn cỏ), tao tò mò quá, thế là tao tiến sát lại hồ, dí mặt vào bụi cây xem bụi gì mà lớn nhanh thế: Bụi cây nhảy bùm xuống hồ, hóa ra là thằng đang ị bậy, thế là từ đấy nàng đeo kính mắt, còn sau vụ đấy cứ hỏi mình xem có ai chết đuối ở hồ không…

Con bé này nó hay chê tụi mình ăn uống mọi, ăn bất kỳ thứ gì ngọ nguậy, nó kinh hãi khi thấy mình chén Ốc, Nhộng, Trứng Vịt Lộn… hay ăn các loại tim gan lòng mề
VP trên Sapa có 2 thằng Việt hay dồn cho nó ăn đít vịt đít ngan cho đỡ tức, nó không biết tiếng Việt nhưng quả Tây kia thì lại biết tiếng Việt. Thế là khi tay Hiếu bảo mình: này, em gắp cho nó miếng phao câu kia đi thì ngay lập tức thằng Tây còn lại sẽ mắng: chúng mày thôi ngay đi, đừng có như thế… con bé này thường chả hiểu gì, mắt chớp chớp trong veo vô số tội, ôi, gái nhìn còn chết í, và nhanh chóng gắp cái phao câu mà tụi mình định dí cho nó. Hai thằng Việt cộng mình cười rú lên (vô duyên nhỉ), còn thằng Tây còn lại lẩm bẩm: ít nhất thì nó cũng tự gắp chứ không phải lũ chúng mày (Đằng nào chả ăn đít, khác x gì nhau :D )

4. Thằng Dũng:

Thằng Dũng làm dự án Bái Tử Long thì phải, không nhớ chắc chắn lắm vì nó cũng làm một thời gian rất ngắn thôi.

Đợt đó hình như vừa có vụ tấn công 11/9 xong, báo đài không nói khả năng chiến tranh chứ bọn SQ thì sôi sùng sục lên như chiến tranh thế giới thứ ba sắp xảy ra í. Mình nhớ người yêu mình còn được bầu làm Warden của ĐSQ ở các tỉnh biên giới phía Bắc, đề phòng chiến tranh xảy ra thì nhanh chóng lùa bọn chân dài lơ ngơ ra khỏi Việt Nam…

Frontier thì mỗi chuyến đi rừng về có quả tổng kết thuốc dự phòng, cái nào thiếu thì order thêm từ UK, cái nào sắp hết hạn dùng thì hủy. Rơi vào tay người Việt làm thì chắc thuốc hết hạn sẽ được tống vào thùng rác, thế nhưng Tây thì đếch làm thế, giai Tây của Frontier gọi tới Tây của SOS đề nghị xử lý hủy thuốc đúng quy trình, gái SOS nhận lời và dặn chỉ việc đóng gói lại rồi gửi đến SOS thì gái sẽ hủy thuốc giùm. Tây y án đóng gói gọn gàng giúi cho thằng cu Dũng sai nó mang tới SOS, phòng khám này nằm ở tầng 1 của tòa nhà 31 Hai Bà Trưng nơi đóng quân của rất nhiều đại sứ quán, bình thường thì chả bao giờ có bảo vệ kiểm tra khách vào SOS mà bảo vệ chỉ kiểm tra khách vào ĐSQ thôi. Thế mà cái thằng cu này lớ ngớ thế nào bị túm lại hỏi, mà hâm lên nhất quyết không chịu khai cái gì trong ”bọc kín” kia, thế là ngay lập tức thằng cu bị khống chế và bắt tại chỗ vì nghi âm mưu khủng bố. Văn phòng vốn bình yên chim hót là thế bỗng dưng bàng hoàng, sủi sùng sục vì cái tin thằng Dũng bị công an bắt, mà lúc công an điện thoại đến văn phòng điều tra thì không ai biết thân thế sự nghiệp của nó (vì nó vửa vào làm)… chết cười


Góc bàn làm việc của mình ở văn phòng, tởm nhỉ, may mà có còn mèo xinh đẹp làm nền :D

Nhảm 15

1, Vì sao người ta giàu, câu hỏi thỉnh thoảng lại đính đong trong đầu, vì sao nhỉ

Mình có một chị bạn làm nhà báo, công việc rất ổn nhưng cứ đòi dứt áo ra mở tiệm phở, nói mở tiệm phở mới là mơ ước của đời chị

Mình nghĩ, sao chị ấy đang sạch sẽ sáng choang, ho nhẹ có người chạy ra vuốt ;) mà lại thích mở tiệm phở nhỉ. Cứ tưởng tượng cảnh chị ấy trong lam lũ với cái tạp dề ngả màu, hàng ngày vấn tóc tớn lên, giang chân ra ôm nồi nước phở chan từng bát bánh mình lại thấy thương thương. Cứ tưởng tượng cảnh chị đi sớm về khuya, người thơm mùi nước ninh xương hay tràn mùi Hồi Quế…ôi, chị bạn tôi

Rồi mình gặp chị ấy, ở quán phở nhé, xinh xắn và duyên dáng, tươi tắn và trẻ trung… ngỡ ngàng, chắc tại mình khách đường xa…


Ảnh từ trong tiệm phở ngó ra – khó tưởng tượng nhỉ – nghệ thuật nó thế :D

Gần hai năm sau gặp lại, chị còn đẹp gấp đôi, trẻ trung hơn trước, vẫn có thời gian đưa mình đi chơi xa, lạ thật…mặc dù giờ tiệm phở giờ đông khách hơn trước gấp mấy lần

Đấy, khác nhau ở cái tầm nhìn, khi mình nghĩ đến bà chủ tiệm phở, mình chỉ nghĩ được đến cái hình ảnh ngồi ôm nồi nước dùng. Khi chị ấy có ý định mở tiệm phở thì chị ấy đã biết tập trung vất vả bao lâu, điều đau đầu nhất của chị ý có lẽ là khi tiệm phở vào quỹ đạo rồi thì hưởng thụ ra sao :D

Đời mình chỉ nên là thằng đánh thuê, không có tầm thì có làm bà chủ cũng chỉ biết thơm mùi nước phở

2. Chuyện tiêu tiền:

Vì cái suy nghĩ hà tiện của mình nên mình khổ
Chồng bảo tuần em cho con đi học mấy hôm đi, giải phóng chân tay cho đỡ khổ
Mình thì thấy khổ lắm, nhưng mà ngày đi trẻ mấy triệu bạc tiếc của lại bảo thôi, em thấy em vẫn…chịu được

Rồi mình nhận ra là mình sắp hâm x nó rồi, ngày nào cũng đi ra đi vào hát nguyên 1 bài hát ấy

Thế là mình nghiến răng, tặc lưỡi cho con đi trẻ

Tổ chim, đến đóng cái phí giữ chỗ với phí ghi danh hết 320£ , tiếc xuýt ngất, định cho đi học 2 ngày/tuần tiếc của quá chỉ dám cho đi học 2 cái buổi sáng thôi, mỗi buổi sáng 39£ tính điêu cũng trên triệu bạc rồi, hu hu. Ức nhất là cái trường này cứ đăng ký học ngày nào là nhân với 52 tuần thôi, nghỉ hè, nghỉ đông, nghỉ giáng sinh, nghỉ phục sinh, nghỉ bank holiday, nghỉ summer holiday … đều phải đóng tiền hết

Nghĩ mà tiếc đứt ruột, cứ phải ru mình coi như đây là lệ phí cho mình đỡ hâm (như kiểu uống thuốc chống hâm í) cho đỡ tiếc.

Hôm qua hôm nay thì cứ lo con nó mới nó chưa quen nên chả dám gửi cả buổi sáng, giúi 2 tiếng đã phải quay lại đón vì thương con, tính ra hai buổi sáng rồi chửa làm được việc gì ngoài đi ra đi vào nhìn đồng hồ để đợi đón con với lại xem lịch học…
… mà xem lịch thì thấy Thứ 2 tuần sau nghỉ Bank holiday
Tiếc của nhìn lịch tiếp thì tháng sau cũng nghỉ Holiday và cả thứ 2 lẫn thứ 3, tháng sau nữa nữa cũng nghỉ ngày thứ 2
hu hu, thế là chọn nhầm ngày rồi, thảo nào có nhõn ngày thứ 2 với thứ 3 còn chỗ, mình phải đóng tiền cho biết bao nhiêu buổi nghỉ


Buổi học đầu tiên: Em làm bánh Pizza mini, em cho 1 miếng Nấm, 1 miếng cà Chua và rất rất nhiều ớt ngọt, chắc vì màu nó đẹp

Đám cưới Ấn Độ - Indian wedding

Mình luôn thích được đi dự đám cưới, thích cái thời khắc trước họ hàng bè bạn, họ chính thức trở thành vợ chồng. Chứng kiến phút giây này mình luôn luôn xúc động lắm í.

Hồi xưa làm việc trên Sa Pa tới mấy năm mình mới được chứng kiến đám cưới người Dao, đám cưới người Mông đơn giản bao nhiêu thì đám cưới người Dao lại cầu kỳ bấy nhiêu… sẽ viết 1 bài riêng kể về Đám cưới Dao khi mình tìm lại được ảnh :D

Hôm qua, Prakash gửi cho mình loạt ảnh đám cưới của nó, xem ảnh thôi mà đã thấy xúc động vô cùng. Hồi xưa xem phim Cô dâu và định kiến (Bride & Prejudice) thấy đám cưới Ấn sao mà vui thế, giờ xem ảnh cưới của bạn làm mình càng máu đi dự đám cưới của Jitendra hơn (mặc dù chả biết bao giờ nó cưới, hi hi, tụi này kêu sẽ ở vậy hóa ra không phải vậy :D ).

Cô dâu xinh đẹp

Nụ cười hạnh phúc

Trao nhẫn cưới

Chỗ ngồi đặc trưng của cô dâu chú rể, xem ảnh đám cưới nào cũng thấy :)

Với gia đình

hi hi, có cái này giống ảnh viện đi chụp trước khi cưới ở VN nhỉ

Đẹp nhờ, yêu nhờ, cảm ơn Prakash đã gửi ảnh, chúc hai bạn hạnh phúc mãi mãi

Bonus mấy ảnh Dr. Prakash khi chưa vợ :P

Cái này mình chụp trộm từ trong xe ra trong lúc cậu ấy đang mải đt. Bảo hôm nào sẽ chụp 1 cái ảnh tử tế mà chả nhớ ra bao giờ, haizz

Từ trái sang phải Mathavan – Prakash – Ha , ảnh chụp trong bảo tàng mẫu

Hy vọng trong vòng 3 tháng tới nó sẽ quen đường thuộc lối ở Paris và bắt xe/tàu qua bên này, khi đó mình hứa với mình, mình sẽ chụp 1 ảnh Prakash thật đẹp hi hi

Hoa tháng Tư

Tháng Tư, Hà Nội sáng bừng với Loa Kèn khắp ngả đường, len lỏi từng ngõ phố

Tháng Tư, làng mình Hoa Cải nở vàng ươm, đẹp như tranh … cổ động ;)

Hoa đẹp – gái xinh , chẹp, thôi xê ra, đừng tị đê

Tường hoa

Hoa Mận dại chen nhau nở, không nhìn thấy cái lá nào hết, nhìn tận mắt thấy có những cây mận dại, con đường thành đẹp biết bao

Anh Đào
Trắng muốt tinh khôi

Mong manh

Đỏ thắm rực rỡ

Anh Đào đỏ thắm

Anh Đào dại

Mộc Lan

Hoa Lê

Hoa Táo

Tulip các màu đang đua nhau khoe sắc

Daffodil – cùng chi Thủy Tiên

Trái tim mùa Xuân (chả biết Hoa gì nên đặt tên cho có tí loãng mạn)

Những bông hoa dại, chả biết tên gì


Lấy nét nhầm vào lá ;)

Giống Đào quê mình nhỉ

Cứ lang thang quanh làng, chỗ nào cũng rực rỡ, mát hết cả mắt

Gần nhà có cái bến xe Bus nhỏ nhỏ, có cây Anh Đào đang độ hoa

Cứ 10 phút lại có người được ngắm Hoa 1 lần (ít nhất là chú lái xe – nếu xe không có khách)

Mấy hôm nay thấy dán thông báo:

tự dưng thấy thương cái cây thế, mặc dù bình thường nó cũng đẹp như biết bao cây hoa khác, nhưng giờ biết họ sắp chặt thấy tiếc làm sao :(

Thanh lý Cũi du lịch/playpen

Continue reading Thanh lý Cũi du lịch/playpen

Có ai đang nhớ cơm Ta!!!

Mình chả biết nấu nướng giề, mà may, chơi được toàn với bạn biết nấu hoặc biết ăn ở đâu ngon :D , đi tới đâu cũng được chén đồ ngon, hi hi, khoe các món được đãi tại gia hay ngoài hàng … cho các bẹn xa tổ quốc thèm nhá Continue reading Có ai đang nhớ cơm Ta!!!

Chuyện thời đi học 3

Thời thế đổi thay như gió mùa Đông Bắc, ập đến biết trước vẫn giật mình

Giờ định quát con cũng phải nhắm mắt đếm đến 3 cho bình tĩnh lại, chả bù ngày xưa…

Ngày xưa đi học, mỗi lần xin tiền học là bị ăn chửi, chửi mắng con nó cũng là một nét văn hóa rất đặc trưng, ít nhất là của cái phường Phương Liệt nhà mình, ngày nay mắng chửi con chắc được lên báo, tiền học thì chưa đến ngày bố mẹ đã phải tự giác đi đóng rồi. Việc chửi con khi đó nó tự nhiên như hít thở í, ai không chửi con mới là có vấn đề :D , người người chửi con, nhà nhà chửi con như hát hay, không chửi thì thôi, chửi phải to rõ cho hàng xóm nghe, con nó mới biết mà xấu hổ, lần sau không ”tái phạm”. Khổ, hình như hồi đó tất cả tụi trẻ con đều mất cái dây thần kinh này nên ngày nào cũng ăn đòn, ăn chửi, ngày nào cũng hứa hẹn không tái phạm mà hôm sau lại tái tội :D .

Mình ghét xin tiền đi học lắm, mẹ luôn nói rằng nhà tháng này sẽ nhịn ăn vì đóng tiền học cho mình. Nói chung là không bao giờ tin vì cả nhà vẫn ăn đều 90 bữa/tháng, thế nhưng nghe chửi thì không thấy sướng. Mình đành đợi sáng ra mẹ sắp đi làm rồi xin, he he, xin quả này thì mẹ chỉ ca được 3 câu rồi phải đi làm kẻo muộn (mẹ là bộ đội nên đi xe của quân đội, ra đón xe muộn coi như nghỉ làm xe sẽ đi mất tiêu, hồi đó chưa có điện thoại như giờ), nhưng xin tiền sáng sớm làm mẹ tức lắm vì mở mắt ra đã tiền. Rồi mình hứa đại khi nào ra trường mỗi tháng mình sẽ biếu mẹ 500 ngàn, ha ha, 500 ngàn hồi đó to lắm, vàng chắc chỉ 200k 1 chỉ, nói chung là hoang đường, chả hiểu sao lại hứa lèo thế vì bản tính mình không hay hứa lung tung, chắc bí quá làm liều, thế mà ra trường phát, hàng tháng nộp gấp x lần luôn, tự hào kinh khủng í, nhưng mẹ thì coi đấy là chuyện thường, quá thường như cô Hường nhà bà Tường làm ở Phường…

Ấy xin tiền học thì chưởi thế dưng mà nhất quyết sống chết con phải đỗ đại học, ngẫm lại thấy mình không hề học cho mình, vì mình chỉ thích trường Y thôi (thích cái áo bờ lu bác sĩ mặc thế, sau này học ĐH Dược cũng thực hiện được tí ước mơ!) , nhưng thi không đỗ ĐH Y thì đành học trường Tổng Hợp, âu thì cũng là cái liễn, đi học ĐH không đúng ý vẫn hơn ở nhà. Ở nhà mẹ sẽ mua cho đôi quang gánh với cái gầu để đi hót cứt, mẹ nhắc lại điều này hàng ngày để mình không thể lãng quên đi mà chọn lầm nghề.


Nếu ngày xưa mình khôn, mình sẽ xin đi làm đồng nát, cũng vất vả nhưng chắc chắn đỡ hơn hót mứt

Lại nói về cái từ cứt, thời đó từ này được dùng ưu đãi lắm. Bố cái X hàng xóm dạy con như thế này (đảm bảo đọc khối người nhận ra ai :D ): 2 + 1 = mấy? = 2, rít lên sao mày ngu thế, tao cho mày ăn 1 bát cứt, mẹ mày cho thêm 2 bát cứt nữa thì mày ăn mấy bát cứt. Con X khóc tức tưởi mà bật ra đúng câu trả lời: ăn 3 bát cứt. Sợ nhờ, mình thì thoát vụ dạy vì mình toàn tự học thôi, mẹ chỉ kiểm tra vở, hôm nào điểm kém lột quần đánh cho 1 trận không kịp đếm bao nhiêu roi, giờ mà dạy nhau thế thì cho lên phường luôn. Còn con Hiền Anh thì học đến đại học rồi cũng vẫn bị cho ăn cứt, mẹ The suốt ngày bắt nó ‘’sang ăn cứt cho con Nhung hàng xóm” vì bằng tuổi nó đã có con, biết chăm con nó, trong khi Hiền Anh ta chả bế được cháu nửa tiếng, vụng về vãi mề, loay hoay mãi x có người yêu nên cứ đi học hết cao học rồi lại xoay ra học thêm đại học khác…

Quay trở lại định hướng nghề nghiệp cho tương lai, mình sợ hót cứt lắm, hố xí ở khu tập thể đã có bà An làm việc đó rồi, giờ làm chung thì phải chia cứt, mà làm ở khu tập thể bạn bè biết thì ngại chết, đành thi đỗ đại học. Thi trượt trường Y nhưng đỗ mấy trường khác, cũng chả định hướng gì, bụng chỉ muốn đi học trường nào thật xa để ở nội trú, đỡ phải ăn chưởi, hé hé, không biết mình giờ hạn chế mắng con thì sau này nó có tìm cách vẫn trốn đi thật xa không

1 trong 10 đặc tính của người Việt mà ai đó tổng kết ngẫm thấy đúng không thể chịu được

Người Việt ham học hỏi, có khả năng tiếp thu nhanh, song ít khi học “đến đầu đến đuôi” nên kiến thức không hệ thống, mất cơ bản. Ngoài ra, học tập không phải là mục tiêu tự thân của mỗi người Việt Nam (nhỏ học vì gia đình, lớn lên học vì sĩ diện, vì kiếm công ăn việc làm, ít vì chí khí, đam mê

Có lẽ cặp đôi (bố mẹ) hoàn hảo nhất mà mình biết về dạy con là bố mẹ Lương Hiền, bố mẹ nó để nó tự phát triển, chả bao giờ mắng nó 1 câu, nó mà khó chịu là cả nhà ‘ngoan’, bố mẹ tôn trọng con kinh khủng. Mình chơi thân với nó, cũng tế nhị khoe bố mẹ nó với mẹ mình, mẹ gạt phăng đi bảo: Tao mà có đứa con như nó tao cũng chả phải chửi cho mệt người, có khi đúng thật. Mà quý ở cái là Lương Hiền nó học rất giỏi chứ không dấm dớ như mình, tiếc thay năm đó nó không đỗ ĐH, tưởng tượng cảnh đấy mà rơi vào mình thì chắc mình chỉ có nước bỏ nhà ra đi tìm đường cứu thân (mình hèn lắm đếch dám tự tử đâu), nhưng bố mẹ Hiền thì làm mọi điều để nó vui, bố mẹ nó biết rõ nó đã cố gắng thế nào…, khi đó mình thương nó kinh khủng, thương bố mẹ nó gấp đôi ý vì bố mẹ nó đồng cảm được cái nỗi buồn nó phải gánh vác. Ơn giời, nó giờ là một phụ nữ cực thành đạt (mải thành đạt giờ mới lấy chồng, he he, đây mà lấy chồng muộn có khi cũng thành đạt í chứ), hồi đó mà đi học đh luôn chắc quái gì nó được dư hôm nay! Có khi lại vớ vẩn lẩn thẩn như con Hà Sapa í chứ! Hiền ơi, lúc nào đọc bài này thì nhớ chuyển lời hâm mộ của tao tới bố mẹ mày nhé!

Bây giờ mà nói chuyện này với mẹ thì chắc chắn mẹ sẽ bảo tao không thế với mày chắc mày được như ngày hôm nay

Có khi thế thật

Nhưng mình có muốn thế không thì lại là chuyện khác