|
||||||
|
Em teo rồi các anh các chị ạ, hôm nay phởn chí xong về em mệt quá, chắc cơ thể em giờ nó mới thấm đòn của mấy tuần vất vả Sau quả ăn 33 thì em vẫn còn phấn khởi và dư sức lắm ý, rồi karaoke, cái thằng Phong hư nó hát suốt mấy chục bài, con người em trước nay vốn dĩ dẻo dai là vậy mà sau một hồi nghe giọng ca của nó tai em ù đi, đầu em nặng như uống phải rượu pha từ cồn công nghiệp. Chanh chấp mãi em mới được hát tổng là một bài rưỡi, thế mà em hoàn toàn mất giọng, về nhà lại toàn thân đau nhức y hệt mới đi đánh nhau về (mà bị thua ý) Em ngẫm thấy việc hát nửa bài Môi tái, nửa bài Nhời của gió, nửa bài Bức thư tình thứ 2 (đấy em nhớ như in nhé) thì không thể hủy hoại được giọng em, mà tại là em phải hét to để nói chuyện với các bạn và nói xấu bạn Phong hát vừa to vừa sai nhạc (hé hé) nên em mới mất giọng… Trên đường về em buồn cực í vì em quen líu lo rồi, giờ lại chả nói chả rằng nó không phải là con người em. Thằng Phong đi đường lẩm bẩm: Về đến nhà chồng đang nấu nướng, chịp, mình ăn trưa vưỡn còn no Khử mùi trong nhà tắm (ối giời, người mình mùi thuốc lá đúng từ top to toe). Chào chồng thật nhanh rồi chui tọt vào phòng nghỉ tí chắc mình già rồi, mình không còn phù hợp với chốn đông vui nhộn nhịp nữa Giờ mình phải đi nghỉ cái, mệt quá, chắc ốm rồi, ngại thật, chưa đóng quỹ lớp đã ốm, thôi, đừng ai bầy vẽ đến thăm nhé… Bi ét: Lớp mình nhiều bạn hát hay nhờ, nhưng mà bạn hát hay lại cứ ít hát (hoặc ít được hát), cứ lịch sự nhường mi cờ dô hoài Quả Cherry (còn gọi là Anh Đào) thuộc họ Hoa Hồng, cùng chi với các bạn Mận, Mai, Mơ …mủng. Phân bố ở Châu Âu, Úc và Bắc Mỹ. Hoa Anh Đào ở Nhật (Sakura) thì lại chỉ để ngắm, hoa nở rực rỡ, bung bét từ tháng 3 đến tháng 5 nhưng không ra quả
Năm nay là năm đầu tiên mình ăn Cherry ở Việt Nam, mọi năm siêu thị cũng bán nhưng mà đắt quá nên tiếc xiền chả dám ăn, năm nay Cherry nhập khẩu giá phải chăng một cách bất ngờ nên mình có thể chiều mình vài tí. Cho dù đầu năm trên 900k/kg giờ giảm xuống còn 330k/kg thì đây vẫn là một thứ quả khá xa xỉ với hầu hết mọi người nên Cherry vẫn chưa thành thứ hàng hóa phổ thông (cho đến khi Trung Quốc nó trồng được Cherry, nhể!). Ở Anh thì khác, Cherry cũng bình dân tương đương với Nho với Táo… đại loại mình có tiền ăn Nho thì mình cũng có tiền ăn Cheery (tất nhiên là phải đúng mùa nhé), đây lại là loại quả mình yêu thích nhất nên mỗi lần có cơ hội là mình ăn tới mức chỉ muốn trải chiếu ở dưới gốc cây.
Theo phong tục ở Anh, ngày đầu tiên người ta thu hoạch Cherry là ngày 21/6 (ngày dài nhất trong năm) và kéo dài đến khoảng đầu tháng 8. Tất nhiên có thể mua Cheery nhập khẩu từ Mẽo trước đó, nhưng ăn hàng địa phương thì vẫn tươi ngon bổ rẻ hơn, đặc biệt là đến tận vườn hái. Dân ở đây bận bịu, cái j cũng siêu thị, rau quả ở siêu thị đã rửa sạch sẽ, thậm chí còn bổ sẵn thành miếng luôn, rất hiếm người có thời gian lọ mọ đến vườn hái. Mỗi lần mình đến Anh thì đây là một trong những thú vui lớn nhất của mình, tự hái quả, tự chén no căng, tự cân, tự trả tiền… ôi, sao mà sướng
Mình thích ăn loại Đỏ, nó ngọt vừa phải nhưng đậm đà, loại Vàng ăn ngọt hơn nhưng cứ nhàn nhạt làm sao, chả thích.
Buồn cười Sấm, cũng trèo, cũng hái và sau nửa tiếng thì cả người chả chỗ nào không dính dấu vết ăn vụng
= = =
Các cây ở đây rất mốt, rặt nhùn là nhùn, hé hé, ai cứ cao trên 1 m là hái ngon, cao mét tư có khi còn phải cúi mới hái được quả, chả phải sào, tiện ơi là tiện
Password : Gồm 10 chữ cái, viết liền, là tên cô giáo chủ nhiệm, ba mươi giây bắt đầu Chồng ốm, thành ra con người khác. Thường ngày mình vưỡn là vợ chuẩn của nó, nấu cơm sống, luộc thịt cháy hay kho cá quên cho mắm muối vưỡn ngon, dưng ốm rồi thì chồng đổi thay. Vợ làm quần quật cả ngày chả hết việc, chồng lại chê nhà cửa bừa bãi, mọi khi cũng bừa thế sao chả nói?! - Cơm ăn không nuốt được, bảo nấu cháo thì kêu không ăn cháo đâu, nghĩ đến cháo là muốn sick rồi. - Bánh mì thì phải ăn bánh ở Dan shop, lặn lội đến tận Dan mua về vứt đi bởi bánh có vị ngọt, chắc chúng nó cho đường! - Thịt bò nướng chả dám cho gì vào, tự đổ Lea Perrins vào ăn rồi chê vợ cho nhiều muối mặn quá - Ngày nào cũng uống nước Cam, nhưng hôm nay chê cam không ngon, đổ đi, vắt nguyên cốc mới lại uống dư thường. Vợ ngày đêm nhớ lịch uống thuốc cho chồng và con cũng mệt, *Ô rê zôn cho hai thằng (thay bằng Pocari vì uống cái kia kinh quá chả thằng nào chịu uống) Đêm bế dựng dậy mỗi khi cơn ho đến để đỡ nôn chứ cứ ho nằm là nôn + oánh thức từng thằng khi thời gian uống thuốc tới Ngày 6-7 bữa, nấu thập cẩm, thường xuyên nấu xong thì ông con hoặc ông bố đổi ý không ăn nữa mà chuyển món. Có hôm luộc xong con gà đợi nguội, hí hoáy dùng kéo cắt xong mất cả tiếng (đếk biết chặt thịt gà mà), vặt lá Chanh thái nhỏ rắc đều trông đến…ngon, thằng con lại bảo: thôi mẹ ơi, con ăn trứng vịt lộn…. Đúng là thử thách, nhưng mà vợ cũng phục vợ, he he, chả tức giề. Có mỗi một sai lầm nhỏ - Thôi cô cho tôi cốc Chanh leo cho …rẻ Cười gần chết, khổ thân chồng, đúng là ốm chứ không thì ăn đòn. Cũng may 10 năm qua mới ốm 1 phát, thôi, chồng thử thách thế thôi nhá, ốm nữa thì vợ mất hết sự nhịn nhục, hỏng mất hình ảnh vợ chuẩn, nhể chồng nhể. Con ốm được 9 ngày rồi bác sĩ mới bảo với chồng từ giờ mình không được hôn hít, tiếp xúc gần, tắm táp cho con, không được động vào chỗ nôn hay rửa ít cho con… trong suốt 5 ngày tới. Đúng là dở người, mịa, mình đã làm suốt 9 ngày qua giờ bs mới nhớ ra dặn phải kiêng, lây thì lây mịa nó rồi còn gì… Chồng thì nhất cử nhất động nghe theo lời khuyên bác sĩ, thằng bố sốt 40 độ tắm cho thằng con ho 21 nhịp/1 phút, rõ khổ, vợ nói chả nghe. Hôm nay thằng con bị nôn, thằng bố thấy mẹ chuẩn bị hứng thét lên như tây sơn mãi võ, giật cái bát để tự làm, tất nhiên là nó tung tóe hết ra nền nhà, vợ chỉ muốn dọn cho nó nhanh nhưng chồng không đồng ý. Đầu tiên chồng bảo: vợ mọi khi dọn bằng cái gì, mình chỉ cái hót rác với cái chổi cọ nhà tắm chồng phản đối, chồng bảo phải dùng cái bát tô với cái bay làm bánh í để vét chỗ sản phẩm đó vào tô, phát điên vẫn phải chịu. Làm xong lau hết 2 cuộn giấy bếp rồi chồng bảo giờ phải khử trùng chỗ nôn, cái nước lau nền nhà của mình thì nó chỉ thơm ngát hương hoa thôi chứ không ghi Disinfection nên không đạt tiêu chuẩn, vợ bảo thôi anh dùng tạm cái nước rửa bát anti bacteria vậy nhưng chồng nhất định không, 9.30pm, vợ đi quanh láng hạ chả đâu có cái nước diệt khuẩn khử trùng của chồng, thất thểu về, chồng đành dùng nước rửa bát lau nhà. Mệt vì nhà có người ốm, mệt vì nhà có người không nghe lời vợ |
||||||
|
Copyright © 2010 Ha Sapa - All Rights Reserved |
||||||