Frontier Vietnam - Chuyện nhảm nhí bịa đặt :D

Ngày xưa đi làm trong rừng thì thôi, chứ về Hà Nội là chơi bời đàn đúm


Èo hồi xưa mình gầy nhờ

Trừ thời Sophie Cobby làm trưởng đại diện là nghiêm cả ở hiện trường nghiêm đi chứ sau đấy, toàn trưởng đại diện bắt cóc (khi được phỏng vấn bên Anh thì ở chức vụ khác, sang đến VN bị dí cho chức trưởng) nên cứ về đến Hà Nội là xõa, hé hé, ngồi nghĩ lại thấy mình cũng lì, trưởng đại diện thay biết bao lượt mà mình vẫn chửa đi, đến khi Frontier rời Việt Nam hai năm rồi mình vẫn một mình hoạt động nốt cái dự án trên Sa Pa


Sophie, gái duy nhất đến với Frontier mà biết trước sẽ là trưởng đại diện, đếch chịu nổi, sau năm rưỡi bùng đi lấy chồng :D

Chị Ly (Liz)

Chị Ly lơ ngơ sang Việt Nam được 3 tháng thì bị ấn vào chức, cười phe phé bảo: bọn Frontier mà sập tiệm thì có công lớn của tao.
Hồi đầu Frontier có thuê 2 nhà, 1 nhà làm Văn Phòng ở Bách Khoa, 1 nhà để nhân viên ở trên phố Thái Hà, đi rừng về là túm tụm nấu nướng ăn ngủ với nhau vui như Tết dân tộc. Sau thiết thấy mất công đi làm nên anh em thuê chỗ làm với chỗ ngủ chung 1 nhà luôn ở trên phố, tầng 3 làm văn phòng, các tầng còn lại làm phòng ngủ, đỡ công di chuyển từ VP đến nhà.
Có sáng mình đến văn phòng, chị Ly mắt còn đỏ ngầu vì say, tay cầm chai Lavie lít rưỡi lảo đảo bước vào phòng làm việc lè nhè: đm, tao đéo bao giờ say nữa, mệt quá, hôm nay tao không làm việc đâu nhá… Thế là mình với em Hương té đi shopping cả buổi, có khi chiều về chị ý vưỡn chưa hết hangover :D , hai chị em lại đi uống cà phê tiếp ở cửa hàng Vú Sữa hay cái gì đó trên Lý Thường Kiệt, nhã lắm
Còn những lúc chị ấy tỉnh thì tụi mình đi tán giai.


Giai VP đấy, làm sao các cô chả phải đi ra ngoài cơ chứ :D

Gần văn phòng là cửa hàng máy tính Blue Sky trên phố Hàm Long (16c Hàm Long thì phải, sao tự dưng trí nhớ mình tốt thế không biết được), cho tới giờ mình thấy công ty này có lẽ là công ty tốt nhất về máy tính mình từng mua bán đồ, dịch vụ tốt kinh khủng ý, nhớ ngày đó điện phập phù nên phải dùng cái bộ lưu điện UPS Santak thì phải, mà điện lởm tới mức cháy luôn cái lưu điện, thế là cứ xách sang đấy đổi mới thôi, cái anh chăm sóc tụi mình là anh Phương, gầy gầy cao cao và đẹp trai lắm (tên Phương mà!), dịch vụ thì khỏi chê, máy tính, máy in, máy fax… tụi mình đều mua của Blue Sky hết, mà hồi đó dự án nhiều nên cứ gọi là qua thăm giai suốt. Thời đó hình như chưa có thằng ép bê tê (FPT) nhưng sau này mình không ở khu đó nữa thì có dùng FPT, dịch vụ cứ gọi là còn xơi mới theo được anh Blue Sky, chả biết anh Blue Sky giờ còn tồn tại không nữa nhưng VN thực sự cần nhiều công ty chăm sóc khách hàng như Blue Sky thời đó

Một lần mua máy Fax xong cần thử máy, thời đó máy fax và điện thoại thường dùng chung 1 đường dây, khi nào ai fax cho cái gì thì sẽ gọi điện báo trước rồi khi nó bên mình không nghe máy đợi chuyển sang chế độ Fax/nhận fax. Anh Phương phát âm từ Fax là ”Phắc” (hi hi, hậu tiếng Pháp) mà trong cộng đồng VP nói tiếng Anh thì nghe cái từ này thấy bậy lắm í. Anh Phương điện thoại sang, Liz nhấc máy, anh ấy bảo: Tây à, bật máy lên cho anh PHẮC cái nhé. Tây sướng quá bảo: Vâng, thế thì còn gì bằng, em đã sẵn sàng rồi, anh phắc đi ạ rồi ngoảnh sang bảo với bọn còn lại: Này, Phắc qua điện thoại thì tao có chửa được không chúng mày

Đấy, trưởng đại diện đấy ạ!

Thằng Liêu (Leo):

Thằng Liêu trẻ lắm, hồi sang VN nó đến với vị trí trợ lý điều phối viên, rồi cũng bị dúi vào làm trưởng ĐD ( khổ nhỉ), thằng này cũng năng nổ nhiệt tình thông minh dễ thương lắm, phải cái nó cũng chưa kịp chín với vị trí trợ lý ụp phát bắt lên làm trưởng đại diện. Bọn Frontier Staff hồi đó lương thấp lắm, không phải là lương, mà gọi là trợ cấp tình nguyện viên thì đúng hơn, riêng ”sếp” thì được thêm 50£/tháng tiền trách nhiệm, he he, vỡ mặt, đi họp suốt, tụi nó ghét lắm. Nói chung là đứa nào biết thì cũng sợ chức này vãi đái ra, tội thằng Liêu dần dần mới vỡ.

Mình chân lon ton nhưng ”từng trải” nên cũng biết chỗ nọ chỗ kia, ông này bà khác, thỉnh thoảng nó hay hỏi thì cũng giả lời, tư vấn, hí hí… rồi một hôm nó bảo mình: Này, tao thấy tự dưng làm trưởng đại diện, ngu thật, mày biết hơn tao sao mày không làm trưởng đại diện nhỉ? Hí hí, mình cười, mình bảo: vì tao đéo phải là tây, với lại đéo ai ngu đi làm trưởng, lương thấp bỏ mẹ (hồi đấy mình làm lương chắc cỡ gấp mấy lần nó,cũng không phải là lương cao so với người Việt, nhưng so với Tây thì cả tổ chức đếch đứa nào lương bằng mình – điều phối viên quèn)

Phàm cái đứa nào làm ở đây 1 thời gian cũng nghiện rượu hoặc nghiện thuốc, có khi cả hai, thằng Liêu cũng chẳng ngoại lệ, có hôm nó đi uống về, điên lên lại vào văn phòng làm việc rồi ngủ lăn quay ở VP luôn, bọn tỉnh hơn vẽ chó vẽ mèo đầy mặt nó, nó tỉnh dậy lầm bầm xin lỗi cả văn phòng vì đã ngủ quên trên nền và ôm nguyên cái mặt dấp nước hình vẽ chưa kịp phôi phai để đi họp :D

Hồi thuê VP ở Tạ Quang Bửu, thằng này cũng uống say quá, đi ra ngoài quên cha nó chìa khóa trong VP, thế là lúc về nó phải leo cổng để vào. Ông chủ nhà cho thuê lại ở gần đấy, thấy có đứa leo cổng tưởng trộm, hét toáng lên trộm trộm, thằng kia đếch biết trộm là gì cũng sợ quá ngã mẹ nó từ trên cổng xuống sân chợt nhận ra cái cổng mới khép, chưa khóa :D

Noel và Nick
Noel(gái áo tím) và Nick (giai áo trắng) – hai điều phối viên dự án ở Nghệ An với Hà Tĩnh về thủ đô đi công viên với các giáo viên tiếng Anh ở HN

3. Paula

Paula là điều phối mảng Giáo dục Môi trường, trắng lắm, xinh lắm í, nói thật hồi xưa mình chưa thấy ai xinh bằng Paula với Liz Humprey. Nó đi qua chợ thì cả chợ dừng lại xôn xao, từ đầu tiên trong tiếng Việt mà nó hỏi mình là xinh thế với trắng thế là gì. Nói chung nó rất hài lòng với xinh thế, còn quả trắng thế thì nó hơi bị buồn vì với Tây trắng đồng nghĩ là bủng beo, xấu, ốm yếu… hí hí

Hồi làm trên đó cứ tối tối là thấy nó biến mất, một sớm mai kia nó kể chuyện, nó bảo: Mày biết không, nửa đêm qua, tao đi chơi dạo quanh bờ hồ, quái lạ, tao thấy 1 bụi cây tự dưng mọc lên (nó giải thích là ngày nào cũng đi quanh hồ nên thuộc từng bờ cây ngọn cỏ), tao tò mò quá, thế là tao tiến sát lại hồ, dí mặt vào bụi cây xem bụi gì mà lớn nhanh thế: Bụi cây nhảy bùm xuống hồ, hóa ra là thằng đang ị bậy, thế là từ đấy nàng đeo kính mắt, còn sau vụ đấy cứ hỏi mình xem có ai chết đuối ở hồ không…

Con bé này nó hay chê tụi mình ăn uống mọi, ăn bất kỳ thứ gì ngọ nguậy, nó kinh hãi khi thấy mình chén Ốc, Nhộng, Trứng Vịt Lộn… hay ăn các loại tim gan lòng mề
VP trên Sapa có 2 thằng Việt hay dồn cho nó ăn đít vịt đít ngan cho đỡ tức, nó không biết tiếng Việt nhưng quả Tây kia thì lại biết tiếng Việt. Thế là khi tay Hiếu bảo mình: này, em gắp cho nó miếng phao câu kia đi thì ngay lập tức thằng Tây còn lại sẽ mắng: chúng mày thôi ngay đi, đừng có như thế… con bé này thường chả hiểu gì, mắt chớp chớp trong veo vô số tội, ôi, gái nhìn còn chết í, và nhanh chóng gắp cái phao câu mà tụi mình định dí cho nó. Hai thằng Việt cộng mình cười rú lên (vô duyên nhỉ), còn thằng Tây còn lại lẩm bẩm: ít nhất thì nó cũng tự gắp chứ không phải lũ chúng mày (Đằng nào chả ăn đít, khác x gì nhau :D )

4. Thằng Dũng:

Thằng Dũng làm dự án Bái Tử Long thì phải, không nhớ chắc chắn lắm vì nó cũng làm một thời gian rất ngắn thôi.

Đợt đó hình như vừa có vụ tấn công 11/9 xong, báo đài không nói khả năng chiến tranh chứ bọn SQ thì sôi sùng sục lên như chiến tranh thế giới thứ ba sắp xảy ra í. Mình nhớ người yêu mình còn được bầu làm Warden của ĐSQ ở các tỉnh biên giới phía Bắc, đề phòng chiến tranh xảy ra thì nhanh chóng lùa bọn chân dài lơ ngơ ra khỏi Việt Nam…

Frontier thì mỗi chuyến đi rừng về có quả tổng kết thuốc dự phòng, cái nào thiếu thì order thêm từ UK, cái nào sắp hết hạn dùng thì hủy. Rơi vào tay người Việt làm thì chắc thuốc hết hạn sẽ được tống vào thùng rác, thế nhưng Tây thì đếch làm thế, giai Tây của Frontier gọi tới Tây của SOS đề nghị xử lý hủy thuốc đúng quy trình, gái SOS nhận lời và dặn chỉ việc đóng gói lại rồi gửi đến SOS thì gái sẽ hủy thuốc giùm. Tây y án đóng gói gọn gàng giúi cho thằng cu Dũng sai nó mang tới SOS, phòng khám này nằm ở tầng 1 của tòa nhà 31 Hai Bà Trưng nơi đóng quân của rất nhiều đại sứ quán, bình thường thì chả bao giờ có bảo vệ kiểm tra khách vào SOS mà bảo vệ chỉ kiểm tra khách vào ĐSQ thôi. Thế mà cái thằng cu này lớ ngớ thế nào bị túm lại hỏi, mà hâm lên nhất quyết không chịu khai cái gì trong ”bọc kín” kia, thế là ngay lập tức thằng cu bị khống chế và bắt tại chỗ vì nghi âm mưu khủng bố. Văn phòng vốn bình yên chim hót là thế bỗng dưng bàng hoàng, sủi sùng sục vì cái tin thằng Dũng bị công an bắt, mà lúc công an điện thoại đến văn phòng điều tra thì không ai biết thân thế sự nghiệp của nó (vì nó vửa vào làm)… chết cười


Góc bàn làm việc của mình ở văn phòng, tởm nhỉ, may mà có còn mèo xinh đẹp làm nền :D

Social Share Toolbar

5 comments to Frontier Vietnam – Chuyện nhảm nhí bịa đặt :D

  • namphuong

    hình như ai tên Phương cũng đẹp trai hay sao ấy.

  • Vet

    Không phải mình anh Phương đâu, hồi trước mình làm bên Intertex bọn chuyên gia Philipin cũng toàn nói Phắc đấy,mặc dù tiếng Anh là ngôn ngữ thứ 2 được sử dụng bên đó, đến giờ mình cũng chẳng hiểu tại sao, nhưng ở VP tụi mình nói chệch đi là Phách….

  • DanChi

    =)) e thích nhất cái ảnh đầu tiên của chị Hà mặc áo đỏ, cùng zai văn phòng =))

  • B M

    Anh co nhieu anh dep, khi nao co nhieu thoi gian anh kinh gui anh cho em Ha nhe

  • Lan Pham

    Đàng nào chả ăn đít :D

Leave a Reply

 

 

 

You can use these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>


− 6 = 1