Câu chuyện tình(s) tôi (1)

Chuyện xưa kể lại (từ thế kỉ trước nhá)
Tình cũng không dồ man tích đâu (thật buồn mình chả có vụ nào loãng mạn để khoe, chán thế chứ lị)

Trước mình sống cùng bố mẹ, chả bao giờ thích, mình con gái hư nhờ, bị quản thúc và đào tạo để thành người phụ nữ đích thực (hé hé, xấu quá nên bố mẹ nghĩ phải cố dạy được công-ngôn-hạnh) , nhưng cách bố mẹ mình làm lại không phù hợp với con người bất trị này. Kiểu thích nấu ăn với may vá vớ va vớ vẩn, mình thèm vào, chỉ thích đi chơi thôi, nhưng bố mẹ cấm đóan ghê lắm, chả cho sinh hoạt hè, chả cho đi thăm quan với lớp, nói chung là cực chán…là con gái không được đàn đúm

Đời mãi mãi có một ước mơ

Chỉ ước mơ này mới giải thoát được
Mình mơ sẽ lấy chồng sớm, càng sớm càng tốt

Bị quản chặt thế mà cũng vưỡn yêu được từ năm 16 tuổi (hẹ hẹ), bụng bẩu dạ, nếu gia đình anh ấy đồng í (hí hí) lúc nào thì cưới ngay phát đấy (ngu nhờ)

Mình hỏi tất thẩy lũ con gái mình quen, không có 1 đứa nào mơ lấy chồng sớm hết, chúng ended up lấy chồng khi tròn 19 hoặc muộn cũng chỉ 25.

Đời bao giờ cũng éo le, cái lũ lấy chồng sớm kêu eo éo, biết thế không lấy chồng, ở nhà với bố mẹ cho sướng, bla bla. Mình chả bao giờ thấy ở nhà với bố mẹ là sướng cả, ổi ôi, nhưng mình không lấy được chồng sớm nên cũng chả so sánh được để mà bì tị với bọn sướng không biết đường sướng.

Ông giời thì bao giờ cũng biết chính xác mình thích giề, mày thích lấy chồng sớm hả, còn lâu nhá, ngồi mà xem Nu, pogodi nhá. Thế là cái tay người yêu từ thuở 16 trăng tròn (chính tay này hứa sẽ lấy mình năm 24 tuổi chứ không có khi mình ước lấy chồng từ khi 18) đợi đến khi mình ngấp nghé 23 bùng luôn. Nỗi đau bị ‘phụ tình’ cũng chả lớn bằng niềm đau delay vụ lấy chồng không thời hạn…


Kết thúc tình yêu đầu tiên – mối tình cột đèn máy nước, chúng mình đi chơi Sa Pa với nhau thật vui vẻ, hâm nhờ, nhưng sau vụ Sa Pa thì có vụ tình yêu chớm nở của anh Toàn với con Tuyết Anh, ended up 1 tình yêu trong sáng dẫn tới hôn nhân lành mạnh, hi hi. (Áo khoác đỏa mượn của con cô The, diện nhờ, đội ơn con Mai cho mượn cái áo)

Rồi không lâu sau mình bị sét oánh, tình yêu của mình trẻ tinh (thời nay gọi là phi công :P ), chả hẹn hò cưới xin gì hết, anh còn trẻ mờ lị. Mình đi làm xa (làm bảo tồn tòan ở rừng rú, 3 tháng mới về HN một lần, cũng chỉ là để sống xa sự dạy bảo của bố mẹ), yêu đương xa xôi thật khó khăn, hình như mình bận bịu với thú vui rừng rú nhanh nên nó cũng nguôi nỗi nhớ, nhưng người ở nhà đợi thì thật chẳng dễ dàng, thế là sau năm trời thì anh ấy cũng bùng tiếp, lý do là chọn công việc hay chọn anh. Ối giời, nếu chàng hỏi mình là cưới anh hay chọn công việc thì thề là mình cưới luôn, nhưng lại chọn anh thì liên quan đến việc phải ở Hà Nội với bố mẹ, đấy, đổ điêu ra thì tình tan là tại…thầy u nhá.

Rõ vất vả đường tình chưa? hồi xưa cứ nghĩ không lấy được mối tình đầu thì chết luôn í, hé hé, nhưng càng yêu thì lại càng thấy hay (dìm đểu bọn yêu phát lấy luôn vì ghen tỵ).

Rồi tình yêu lại đến, chính ra mình cũng bạc tình, chia tay một thời gian là hớn lên ngay. Một ngày đầu Xuân năm 199mấy, đúng Tết tây nên cả văn phòng nghỉ, nhưng nghỉ ở nhà thì biết làm gì ngoài nghe mẹ mắng, chả bằng đến cụ nó văn phòng oánh máy chữ để nâng cao trình độ tin học phổ thông nhỡ có thêm bằng lại xin được vào nhà nước í :D

Hôm đó 1 điều phối viên mới được bay sang VN, chả hiểu thế nào thằng trưởng đại diện thấy con dở (là mình) vẫn ở trong phòng làm việc thì dắt ngay lão điều phối (ĐF) vào giới thiệu: Đây là liaison officer, sẽ làm việc trực tiếp với mày trong rừng. Mình thì ngày đấy gần như lần đầu được sờ vào máy vi tính (cũng đc học hồi đại học nhưng gọi là cưỡi ngựa xem hoa thôi, 5-6 đứa tranh nhau cái máy tính, khởi động với treo máy là hết giờ) thế là ừ hữ mấy cái rồi cắm mặt vào gõ tiếp, chả phải ngày làm việc, chả việc gì phải tiếp nhau, thân ai nấy lo!! Hai ngón trỏ của mình thuần thục phết (đúng ra mình chỉ cần oánh máy bằng hai ngón), cứ gõ một chữ lại vươn cổ ngẩng mặt lên xem cái màn hình xem nó có chạy ra cái chữ giống mình gõ không, nếu đúng thì mỉm cười 1 mình, nghe như tả người điên í nhờ , chả quan tâm lão ĐF đứng lại sau lưng xem mình biểu diễn (mà sau này tả lại rất kinh hãi, lão ko ngờ sang việt nam phải làm việc với trợ lý thậm chí chưa biết óanh máy).


Em chưa biết oánh máy như chàng nhưng em lại có kinh nghiệm chinh chiến với núi rừng, mà em có được tuyển về để oánh máy chữ đâu

Rồi mấy hôm liền, ngày mình cũng đến tập tọng email với lại óanh máy chữ cho vui, lão thì ngày nào cũng ở đấy lục lọi tìm hiểu cái tổ chức của bọn mình ở VN làm việc dư nào etc… mình thấy lão tây này chán ngắt, ngày hỏi tới khỏang 10 lần ‘how are you?’ . Hồi mình đi học trung tâm thì có được dạy dư này:
- Hello, How are you?
- I’m fine thank you, and you? (cho dù đang ốm đau cũng nói như thế-tây nó không thích nghe mình lê thê kể lể là hôm qua bị đau bụng giun hay hôm kia bị táo bón- nhớ nhé)

Nhưng trung tâm nó lại éo dạy nếu 1 ngày bị 1 ng hỏi 10 lần thì trả lời thế nào

Thế là mỗi lần lão hỏi mình lại trả nhời đều đều, nhạt nhẽo, thậm chí còn hơi chán nản í, bố khỉ, vửa gặp nhau chưa đến tiếng mà tôi khỏe thì sau 1 tiếng tôi vẫn khỏe chứ sao mà cứ hỏi, nói chung là cảm thấy cực kỳ bị làm phiền

Rồi cái thời kì nghỉ ngơi xả hơi đã hết, cả nhóm lại bắt đầu 1 cuộc sống bình thường (bình thường là cuộc sống 3 tháng trong rừng, 1 -2 tuần ở Hà Nội). Cả đoàn lại rồng rắn lên đường đi rừng, mình được xếp ngồi cạnh chàng trên chiếc Uóat đểu kêu tòng tọc suốt đường đi.

Đường rừng xóc sòng sọc, cái xe rơi cả 1 nửa trên của cánh cửa . Nói chung với việt cộng thì thế chả là gì nhưng với 1 bác tây vừa sang Việt Nam 1 tuần thì việc đó làm bác sợ vãi tè. Với kinh nghiệm có sẵn thì mình thậm chí còn chợp mắt được :D . Suốt chặng đường 13 tiếng lái xe bác ấy không ngủ mà lúc nào cũng trực chiến để nếu cần thì nhảy ra khỏi xe (bên trái là núi, bên phải là vực, chả biết bác ấy định nhảy đi đâu ).

Cái xe kêu to đến mức khi nói chuyện thì như chửi nhau, ngồi cạnh đã đành chứ nói với tay lái xe thì đúng là hỏng hết dây thanh quản. Giời mùa đông lạnh lắm í, ngồi cạnh 1 giai thì đúng là cũng ấm hơn thật, mình lơ mơ ngủ, ngả người sang thằng tỉnh ngủ, dãi chảy thành dòng… tạo hình bản đồ của Sông Mêkông hữu tình

* Bài sử dụng ảnh của Jack, Thầy Nghĩa và Cheki
(Còn tiếp)

Câu chuyện tình tôi (1)
Câu chuyện tình tôi (2)
Câu chuyện tình tôi (3)
Câu chuyện tình tôi (4)
Câu chuyện tình tôi (4s)
Câu chuyện tình tôi (5)

Social Share Toolbar

31 comments to Câu chuyện tình(s) tôi (1)

  • Trang

    Ồi ồi ôi, hay đây hay đây, lót dép hóng nào

  • T. Anh

    Mong chờ đoạn tiếp, lần đầu tiên tôi ra mặt đây, sông Mê Kông hữu tình ơi!

  • lena

    đọc chuyện tình của chị cười đau cả ruột. Chi viết thành sách, gởi xem có nhà xuất bản nào đồng ý không, có khi lại xuất hiện 1 J. K. Rowling ở Anh nữa đấy chứ, hehe.

  • lena

    hic, e đang “hồi hộp” xem bác tây đó có nhảy ra khỏi xe hay không ^_^ , mà sao p2 bị protect rồi hả chị ? hic

  • Lolita

    Này, tao chưa bao giờ biết vụ phi công đâu nhé, kín thế. Còn vụ anh chàng tình đầu kia thì nổi tiếng từ Phương Liệt lên đến trường Lê Quý Đôn nhỉ. Hết nhiệm kỳ 7 năm lý thuyết của mày thì anh ấy chạy à? Thế cũng tốt còn kêu gì?

  • namphuong

    Chuyện nghe hơi quen nhưng hình như có một vài chi tiết hư cấu hay sao ấy nhẩy

  • Chau Giang

    Bà chơi ác vừa chứ,thế thì khoá luôn phần 1 lại đi,

  • Hai

    Chị mở khóa bài 2 đi, đi, đi… năn nỉ, năn nỉ

  • Anh P. nếu có chi tiết nào hư cấu hay nhạy cảm, ảnh hưởng đến hòa bình khu vực thì nhắn tin để em dỡ nhé, em chỉ tóm tắt không đi vào chi tiết chứ không định hư cấu gì.

  • nhathanh

    hóng tiếp đây

  • K.A.

    Bà ơi, bà nhớ viết lại tình yêu phi công nhé, tôi được gặp bạn này rồi, cũng chỉ biết học cùng trường chứ không biết là ít tuổi, bây giò bạn ấy thế nào?

  • Hai

    Được nửa mâm rồi, cho xem ảnh hết đi nào

  • Mai

    Mày còn ảnh anh tình đầu đẹp zai nhờ :D chúng mày du hí với nhau vui thế… Tao thấy số mầy iu toàn zai đẹp cả. :)

  • Huong

    Chị ơi, chị xong phần ba chưa? hay chị nói xấu chàng quá mà không mở nữa

  • Lang thang

    Tiếp đi chị ơi, tiếp phần 3 phần tư đi, em mong lắm đấy

  • Thảo Birmingham

    Ối giời ơi,ngố Tàu hehe

  • Huong

    Ối giời! chuyện tềnh hay quá Hasapa ơi! Tớ ghiền cậu hơn cả bồ cậu í… (tìm icon hâm mộ ko có… hihi..).. đang hóng tiếp

  • Mai

    Chị ơi, mất phần đèo ngang chị ơi, chị mở đi chị, hay chị pm em cái password nhé

  • Trang

    Hay quá chị, chị mở phần 3 đi chị, đằng nào em cũng biết kết luận rồi

  • Lan Pham

    Blog thú vị, và chuyện hay nhất trong tháng, hi hi, cảm ơn chị, chị chăm viết hơn nhé, chuyện đời thường, chuyện nhảm, đọc cái gì cũng thích

  • Lan Anh

    Chị ơi, chị, em cũng ở hoàn cảnh yêu người không sẵn sàng đây, em cũng không dám thúc đâu chị ạ, đọc xong 4 phần vẫn muốn đọc nữa

  • Ngan Nguyen

    Chuyện hay quá bạn Hasapa

  • Huong

    Cô Hà ơi, cháu cho mẹ cháu đọc mà mẹ cháu cười suốt đêm hôm qua.

  • Huong

    Mẹ cháu bảo khi nào cô Hà về nhớ mời cô đến chơi, hi hi, bây giờ cháu lấy chồng rồi cháu gọi cô bằng chị được không

  • phuongmeo

    Đỗ hồi yêu tập 1 nhìn xinh gái ghê cơ! trông bb quá :D

  • Huong

    Chị ơi, cho em pass phần 3 nhé

  • Phương Nga

    chị ơi em rất thích đọc blog của chị , em mò vào fb của chị gửi lời mời kết bạn nhưng chị em mình xa lạ không biết chị có acc không . Em đang đọc từng entry của chị và thấy vô cùng thú vị , có 1 cảm giác gì đó rất đặc biệt , nhất là những câu chuyện ngày xưa của chị . Nếu chị không phiền có thể gửi cho em pass những entry không public của chị được không ạ . Em cám ơn chị vì đã đọc tin của em . Em chào chị .

  • Hai Yen

    Hi chị Hà,
    Cuộc sống thật thú vị khi có những cá tính tuyệt như chị, em tình cờ thấy bé cháu share trên FB bài viết của chị và tò mò đọc thử.
    Và thích đọc luôn, nhiều lúc bật cười khoái trá vì giọng văn có một không hai của chị, rất thú vị.
    Cảm ơn và chúc chị có thêm nhiều hành trình, trải nghiệm và chia sẻ nhé chị!
    HY

  • Trang Nguyen Bardoul

    Mềnh ơi, đọc bài này tôi cười chảy cả nước mắt… sao cái dân Sinh nhà mình viết văn hay thế nhể.

  • Van ngoc Nguyen

    Em Hà ơi, làm thế nào Chị xem được phần 2?Hấp dẫn và dễ thương quá…

  • Chị ơi, pass là deonoi
    Xin chị coi đó là một từ khóa vô nghĩa :D
    Xong chị bảo để em xóa

Leave a Reply

 

 

 

You can use these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>


× 5 = 15