Chị Mai

Chị Mai người Hà Nội – sống ở Bexhill – một thành phố biển xinh đẹp ở phía Đông Nam nước Anh, hơn tôi nhẽ một giáp, xinh xinh trắng trắng, lúc nào cũng đẹp đẽ chỉn chu từ mái tóc đến cái móng tay…Tôi gặp chị trên phố biển, khi tôi trong quần đùi và tông lào, vừa loẹt quẹt vừa thong thả buôn điện thoại dọc phố, chị hóng thấy tiếng Việt nên làm quen. Tôi vừa hạ máy chị hỏi ngay trước khi tôi kịp buôn phát nữa :)

- Em là người Việt Nam?

Thì tất diên tôi là người Việt, tôi cười với chị, chị tiếp:
- Em có rảnh không? chị mời em tới nhà chị chị nấu Bún Thang cho em ăn?

Trời đất, tôi cười phá lên: Chị còn chưa biết em là ai.

Chị thật thà:
- Thì chị theo em nửa tiếng rồi, trước lạ sau quen, chị tên Mai…. Nói chuyện xong chị đưa tôi về tận nhà hẹn hôm sau gặp lại.

Hôm sau chị tới với chồng chị, chị lần đầu gặp chồng tôi mà chị không thể ngừng khen chồng tôi đẹp trai. Chị cứ nhìn thẳng vào mặt ảnh bảo: Trời ơi, chồng em đẹp quá, trông như hoàng tử ấy…Trời ơi, sao mà chị nhìn thấy anh ấy đẹp thế, đẹp quá….
Xong bảo:
- Này chị nói thế chồng em nó có hiểu không?

Anh Tờ bảo:

- Hiểu chứ, em bình thường thôi, không đẹp trai.

Tôi thì duyên, cứ ngồi cười như bị tiêm thuốc cười không thể ngừng được. Chúng tôi gặp nhau thêm đôi ngày nữa, đi dạo biển với nhau và dạo phố cùng nhau. Tôi quên mất trên đời vẫn có những người nói chuyện ngô nghê thế, buồn cười thế…Chúng tôi chủ yếu nói chuyện về…à, không, tôi chủ yếu nghe và cười một cách mất kiểm soát, chị chủ yếu hỏi tại sao tôi ko trang điểm qua, tại sao tôi không uống tóc, tại sao tôi không bla bla…tại sao anh Tờ lại coi việc tôi ko trang điểm là bình thường? Tôi bảo ảnh đứng cạnh tôi nên được tôn dáng thôi (ai đứng cạnh tôi mà không đẹp trai hơn tôi chứ)

Chị luôn nhắc cho tôi biết anh Tờ đẹp đến nhường nào và giải thích rằng chị chỉ nói thế thôi nhé, không có ý gì đâu. Chị không biết thôi chứ tôi thì luôn nghĩ người với người sống để yêu nhau, có ý thì cũng có sao, ơ kìa

Buổi sáng hôm chia tay, chị hẹn đến chợ phiên vùng biển, đem theo 1 cái vòng bạc đeo vào tay tôi nói:

- Chị tặng em cái vòng này, hãy luôn luôn đeo nó bên mình để nhớ đến chị, đừng bao giờ tháo ra.

Tôi sợ quá chối đây đẩy, có 2 lý do để tôi không nhận vòng: thứ nhất nó là thứ nhiều tiền, thứ hai: tôi không có thói quen đeo cái gì mãi mãi, tôi là đứa thời trang rất có gu (tên gu là vớ vẩn) kiểu vòng nhựa vòng nhôm… chứ có cho tôi kim cương thì tôi cũng không đeo luôn luôn bên mình. Giải thích thế nào chị cũng cầm tay tôi lắc lắc bắt nhận, chị nói em không đeo cũng được, chỉ cần thỉnh thoảng nhìn nó nghĩ đến chị là được rồi…

Chị thật là con người kì lạ (có lẽ ở Bexhill chị cũng nghĩ tôi là đứa bất thường)

Tự dưng hôm nay chả nhìn cái vòng mà nhớ đến chị, tôi bật cười, nhắn tin bảo chị gửi ảnh cho tôi, chị vui mừng nhắn lại gửi ngay lập tức. Nhận được ảnh chị, tôi lại cười không ngớt cái tính tồ tồ của chị, chụp cái ảnh mà không nhìn ra cái mặt, bảo chụp lại chị vội vã chụp ngay đôi cái nữa mà tôi thật khó phân biệt được sự khác nhau (về độ nét)

Cảm ơn chị đã cho tôi một trận cười thắt ruột, có lẽ chị là người may mắn, nếu sống ở xứ bon chen không biết chị sẽ thế nào nữa.

Chúc chị mãi mãi vui vẻ và thơ ngây. Nói những điều mình nghĩ và nghĩ những điều thật giản đơn.

Social Share Toolbar

Leave a Reply

 

 

 

You can use these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>


3 + 9 =