Cưới chị Nữ - Part 1

Hôm nay tôi xin phục vụ cả nhà chiện đám cưới bạn tôi, tôi đã hứa xin giấu tên nên nếu chả mai các chị biết ai là ai thì iêm cái mồm cho tôi nhờ. Tốt hơn cả, hãy coi như đây là chiện vuôi không có thặc, nhá.

Bối cảnh:

Bạn tuôi, Nữ sinh năm 1970, à, tôi thích bạn già vì bọn bỏn về cơ bản trưởng thành và…hiền lành. Chị Nữ tuy tuổi cao, nhưng sức bền và trẻ như hăm mốt (vầng, một người hăm mốt với 25 năm kinh nghiệm)

Bạn trai của bạn tuôi, Nam longin (tức giai nước 1 – long và gin), sinh năm 1986, đgln. Tất nhiên người ta thích những thứ người ta thiếu, ko lẽ cô 46 tuổi cứ phải lấy cụ 60 mới thuận lẽ tự nhiên? Tôi được tiến nhiệm mọi nhẽ nên lần nào về VN thì tôi cũng được phép gặp anh Nam, tính ra không phét, tôi gặp anh Nam nhiều hơn chị Nữ gặp ảnh. Anh Nam trẻ đẹp khỏi nói, tính tình tất diên phù hợp với lứa tuổi, chả thế mà chị Nữ thi thoảng chê tôi lấy chồng già quá, ừ, có phải ai cũng có giai kém 16 tuổi tán x đâu.

Tuôi, bạn thân cô dâu đ chiệu được, là tôi cứ nhận vậy qua cách cư xử, có thể tôi sai nhưng con kia mà cãi thì lộ luôn thân phận chị, xin chia buồn.

Cách ngày cưới 1 tháng chúng tôi đã thống nhất tôi không thể về đám cưới cổ vì tầm đó con của chồng tôi đã nghỉ hè, mà tôi thì đã đứng ra nhận trách nhiêm trông con cho anh ấy.

Bỗng một ngày chị ta, trong điện thoại, nghẹn ngào, xong chải mẹ nước mắt, sợ x chiệu, chị bảo: Bà phẩy về đám cưới tôi, được dồi, bà về được ngài nào, tôi ĐỔI NGÀY CƯỚI. Ôi mẹ ơi, tôi sợ tím tái người ngợm, chiện cưới xin mà nó khóc 15 phút xong chốt mẹ ngày phù hợp nhất trong chuyến đi của tôi. Tôi đưa ra 2 ngày, nó chốt luôn: Thế được, tôi sẽ cưới ngày thứ hai, bà đến từ ngày thứ nhất. Vậy là vừa xoẳn hai ngày.

Trước ngày cưới:

Tôi được mời ăn tối nhà chú rể. Thành phần được mời: Nhõn tôi. Thực sự là tôi cũng chả hiểu sao tôi được tiến nhiệm vại, nhưng mà tôi ko thể phụ tình. Trời mưa bão chưa từng ngớt suốt ngày thứ nhất. Tôi đánh quần đùi dài qua gối để nhỡ lội đỡ bì bõm, đi tông lào mười tám nghình đến ra mắt nhà chú rể. Cái anh chú rể đi vắng ạ. Thật đến chết tôi cũng không hiểu sao ảnh lại đi vắng, để tôi lơ ngơ với hai bậc phụ huynh muối tiêu.
Chắc ảnh đã giới thiệu qua tôi là ai, từ đâu đến, tôi không phải là Maica. Cơm tối được đưa ra, khá nhiều món, tôi nhiền thì định bốc máy gọi anh bạn tới ăn cho đỡ thừa nhiều, chả là vì hồi chiều gặp ảnh, ảnh than lần nào đi Hải Phồng cũng phải ăn Vịt quay (hay nướng nhỉ) nhưng thấy cũng có một đĩa vịt to thì thôi, kệ cụ ảnh, tôi tự hưởng tự sướng.

Chúng tôi run run làm quen, mẹ anh Nam hỏi tôi dăm ba câu chuyện, bố anh Nam bầy biện thức ăn. Buồn cười nhất là tôi tự dưng lại vụng về hơn cả tôi vốn vẫn, tôi nhìn đám nước chấm bối rối ko biết cái gì dùng cho cái gì, bố mẹ anh Nam ra sức dạy tôi cuốn Nem ra sao, ăn gì chấm mới gì,chanh vắt vào đâu…nói thật lúc ấy tôi chỉ muốn gắp bún ăn cho nó giản dị nhưng mà không được, tôi hoàn toàn bị tước quyền ăn gì, ăn thế nào, ăn bao nhiêu… Xong mẹ anh bảo: ở nước ngoài chắc không quen, không biết ăn thế này có đói không. He he

Nhìn cách bố mẹ anh tiếp khách thì tôi biết bố mẹ anh là người ngày xưa, chân tình và tốt tính, à, tôi đã bao giờ nói người Hải Phòng tôi gặp tuyền tốt chưa, tôi yêu họ rất. Sau vụ này tôi khẳng định bội phần tôi tinh tường quá lắm.


Hỏi đường ở Hải Phòng phải đúng đám giai đẹp – yêu không chịu nổi

Bỗng:

Hà, bác hỏi này, cái Nữ bạn cháu bao nhiêu tuổi?

Tôi tự dưng biết ngai con Nữ với anh Nam đã mập mờ gian lận :v , bù hôi tôi túa ra, tôi sợ nhất phải trí trá, tôi lắp bắp:
- Dạ chúng cháu bên bển chơi mí nhao không hỏi tuổi bao giờ.

Bác ngập ngừng:

- Chắc cũng phải tuổi thằng Nam nhà bác.

Tôi may quá không phải trí trá: Dạ vầng, cháu cũng không biết tuổi em Nam, cháu khong bao giờ hỏi tuổi em ấy.

Rồi chúng tôi nói những câu chuyện có chiều sâu hơn, kiểu cuộc sống vất vả miu sinh nơi xứ người, chuyện bác chỉ có mỗn thàng con trai giờ nó đi mất các thứ, xong bác rơm rớm nước mắt rồi khóc. Hu hu, đến đoạn này thì tôi sợ quá, thằng Nam kia, anh ở đâu sao tự dưng thả tôi vào chỗ này mà ko hề nói trước, tôi biết cư xử làm sao, thằng kiaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.

Bác trai dọn dẹp bàn, tôi ước biết bao nhiêu tôi được đi rửa bát để thoát cảnh khó xử, nhưng không, bác đời nào. Bác gái và tôi nắm tay nhao, tôi chưa từng biết tung ra câu an ủi nào có nghĩa, tôi ko nhớ tôi đã nói gì nhưng trong đầu tôi thì chỉ nghĩ bao giờ thằng Nam về tôi giết chết, giết chết….

Rồi tối khuya tối khoắt, thàng, à quên, anh chú rể về ạ, tôi đứng bật dậy xin phép..về Hà Nội. Chú rể đưa tôi ra đường, tôi ngồi sau nghiến răng kèn kẹt nhưng giời mưa to, mỗi thằng một áo mưa nên tôi e thông điệp không được truyền tải đầy đủ. Lúc chia tai, chú rể cười cười bảo:
- Hà bị quay ác không, Nam để cho hai người có thời gian riêng để nói chuyện với nhau đấy.

Ts thàng tró. Tôi giũ cái áo mưa đầy nước vầu mặt chú rể, trả lại mũ bảo hiểm thần thánh, tôi vùng vằng bước lên xe.

Ngày mai sẽ là một ngày mới, một ngày đầy hạnh phúc nhưng cũng đầy lo lắng. Ngày cưới Nữ.

Ảnh và tên chỉ có tính minh hoạ, câu chiện không nhất thiết khác thực tế

Social Share Toolbar

Leave a Reply

 

 

 

You can use these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>


5 − 5 =