Thằng Đường

Thằng Đường là một phần tuổi trẻ đẹp đẽ của mình hồi ở Sapa, tự dưng hôm nay vợ nó trồi lên nói chuyện làm mình nhớ nó quá. Nó với mình hợp nhau tới nỗi, có nó thì anh Tờ bị loại khỏi cuộc chơi, chỉ 2 đứa đi chơi cũng thấy vui quá lắm.

Đường là đứa cực kỳ thông minh,tốt tính, giỏi và cuốn hút, nhiều gái xinh thích rất, nhưng mình lại nghĩ nó với thằng Hưng đều BD vì hai đứa này lớn tuổi mà cấm thấy yêu đương chi sất (mình thường tự hỏi sao hai thằng này khôg yêu nhao).

Hồi hổi Sa Pa có cái hội “ngoại tỉnh”, là người từ nơi khác tới làm việc ở Sa Pa, mình tự coi là hội trưởng, thằng Đường bận hơn được mình coi là hội phó, mọi cuộc vui thường hai đứa này đầu têu. Hoặc vì chúng mình quá ồn, hoặc vì chúng mình quá điên nên anh Tờ hiếm khi tham gia. Ơn giời, nên mình mới có ngày hôm nay, chứ nhà có 2 đứa điên có mà dại. Mình tuy điều phối 1 dự án nhưng nhàn rất vì xung quanh mình toàn người được việc, hầu như việc gì thì mình cũng tìm được người làm tốt bằng hoặc hơn mình để mình giao việc nên không bao giờ mình bận. Thằng Đường tuy học khác ngành mà mình vẫn tìm được khối việc nó làm tốt trong dự án mình nên thi thoảng nhờ nó hay quăng cho nó phần dịch cả Anh lẫn Pháp, tất nhiên nó dịch tốt hơn mình, không phải sửa trừ từ chuyên ngành.

Tuần nào nó cũng phải trực cuối tuần, đánh võng thế nào luôn đổi ca trực thành 2h chiều, thường cuối tuần nó thuê 1 cái xe máy to vật vã của liên xô, đổ xăng đầy ự để sáng sớm đi chơi vung xích chó, hay đi nhất là Bắc Hà, chả thăm thú gì mấy vì 2h nó phải làm việc nên cả hội đua đến, đi bộ vòng quanh chợ, ăn một bát cứt (aka thắng cố) rồi phi về Sa Pa là vừa xoẳn ca làm việc của nó, mình thì sau đó lơ thơ ra chợ mua bạc với thổ cẩm (sau này đến giờ vẫn giàu vì của nả). Tối mình hay đợi nó đi ăn tối vì nó làm đâu 7h mới xong, bọn ngoại tỉnh thường tự nấu ăn nhưng mình với thằng Đường lười nên toàn ăn hàng, lúc nào cũng đi ăn gà nhà Mẫn và Tôi (đ hiểu sao cứ phải ăn gà đúng nhà này, và hai đứa cứ ăn đủ nguyên con). Thường là ăn xong sẽ chia tiền để trả, thi thoảng nó bảo hôm nay em mời vì… thôi, em không nói đâu, em làm việc này nói ra chị lại mắng. Thế là túm lại, thi thoảng nó lại có một việc khuất tất và mình được ăn miễn phí :D . Cô Mẫn sẽ thắc mắc hôm nay chúng mày không chia tiền à? Về mình khoe người yêu: hôm nay thằng Đường làm gì bậy bạ nên mời em ăn tối, anh Tờ bảo: lần sau ăn nhớ hỏi có bị đi tù không, mình không bao giờ nhớ hỏi cho lần ăn sau.

Đường có rất nhiều mối quan hệ tốt ở trển, có việc gì kiểu làm chứng minh thư hay cái “hộ chiếu công vụ” là mình không phải động tay… nó có thể biến mình thành người Lào Cai trong 1 nốt nhạc. Nó biết rõ mình hèn nên làm gì khuất tất là ỉm đi không nói, xong việc mới khoe chứ đúng là nói thì mình tri hô giãy ra không dám chơi với nó nữa. Những lúc mình đi vắng nó thay mặt trông nhà Ô Quý Hồ cho mình, hồi đó hay có người câu trộm điện thoại, nó lọ mọ đâu ra cái hệ thống chống câu trộm lắp vào để lúc mình về thì chính mình cũng ko loay hoay để gọi điện được luôn :v . Vợ nó vửa nhắc chuyện Password lại làm mình nhớ, hồi trước nó lo cho mình vụ internet (kết nối có dây, cứ tạch tạch tạch ù tai xong títttttttttttt mãi mới nối được mạng), mình ko hiểu sao toàn quên password, nó reset lại cho một cái mới khó nhớ khác thì mình luôn bị rồ. Đây hình như là lý do duy nhất mình bị điên với nó, đã dặn đừng có đặt pw khó mà lần nào nó cũng làm mình quên, bảo thế nào nó cũng làm theo ý nó, mình gọi điện mắng um lên, thằng này được cái nết rất bao dung, nó bình tĩnh bảo thì em sẽ làm lại cho chị cái khác, xong đến nhà mình làm trong nhịp điệu làu bàu chì chiết của mình. Mình hình như chưa bao giờ nổi điên với nó trừ vụ pw điên rồ này, mà RẤT NHIỀU LẦN. Có lần mình bị mất pw yahoo (hay hotmail ý), nó xử lý xong cho mình thì anh Tờ bảo: thế này nguy hiểm quá, tức là nó có thể lấy lại được mọi password à? Thời đó mình không có thanh toán qua mạng nên cũng chả thấy nguy hiểm gì, chỉ thấy nó giỏi, anh Tờ lắc đầu bảo: Thế này thì chết. Cuối cùng chả ai chết.

Một lần nó lôi mình xuống Lào Cai giới thiệu người quen: anh Thắng và chị Vượng ở Lào Cai, hẳn nó là người tốt nên anh chị ấy đối xử với nó như con cái trong nhà, thế là mình cũng được thơm lây. Anh Thắng làm cái gì về Du Lịch ấy, thế là ảnh tiện làm luôn cho mình giấy thông hành đi Trung Quốc (giấy này phải có hộ khẩu biên giới mới làm được), hồi đó mới học lái xe nên suốt ngày lái Sapa Lào Cai, chả nhẽ lái xuống lại lái lên thì nhàm quá, thế là hai đứa tuần nào cũng đi siêu thị Hoa Liên ở bển, xong đi ăn cá ăn gì ko nhớ nữa, đại loại bên bển ăn cực kỳ ngon và rẻ. Anh Thắng thường giúi hai đứa cho những lái xe ảnh quen ở Trung Quốc, người Trung Quốc làm ăn cực kỳ tín nhiệm, lúc nào cũng đưa đón cẩn thận, lấy tiền rất rẻ và đưa đến những nơi rất ưng ý dù hai đứa ngọng ko nói được tiếng Trung nhưng ú ớ lần nào cũng hiểu nhau. Nhà chị Vượng có món gà Mường Khương ngủ cây, lần nào ra mình cũng được chén no bễ thề lệ,chị Vượng nấu rất nhiều món, ăn xong chả muốn về nhưng sáng sau phải đi làm nên cuối cùng cũng đánh võng về. Thằng Đường không bao giờ uống riệu say, nhưng nó lái xe thì các anh say rượu gọi bằng cụ. Mình ăn no xong hay buồn ngủ, cứ lúc nào mở mắt ra thì tưởng xe đâm vào vách đá, nó lách một phát mình chỉ muốn phun pháo hoa. Đúng là trẻ dại, sợ thế mà hôm sau lại nhảy lên xe nó lái (trong khi mình lái nắn nót cẩn thận thì nó gạt phăng đi bảo để em lái, chị lái thì sáng mới về đến nhà).

Mỗi lần về Hà Nội nó hay đưa mình xuống ga tàu, ăn một bữa cơm ở Nhà hàng Nhật Linh rồi tống tiễn mình lên tận tàu rồi mới về Sa Pa. Có hôm trên tàu đêm nhận được tin nhắn: Chị kiểm tra balo xem mất ví chưa. Mình chả bao giờ dùng ví nhưng cũng mở balo ra, thấy 1 gói quà xinh xắn, mở ra là Socola bỉ không tưởng tượng nó mua ở đâu (hơn chục năm trước Sa Pa ko có mấy thứ này) với lời nhắn “phòng khi đói lòng”.


Con Linh (ở nhà hàng Nhật Linh) hồi bé vẽ tặng chú Đường “bức chanh” – mà giờ mình vẫn giữ bởi trong tranh, mình cao hơn thằng Đường nhiều cm

Kỷ niệm một năm ngày cưới, nó đặt phòng cho tụi mình ở khách sạn Bamboo (hồi hổi vửa xây xong), nó chuẩn bị rượu, hoa khắp phòng…nền cũng rải hoa luôn, đốt đèn tinh dầu lãng mạn vãi. Mình và anh Tờ kỷ niệm ngày cưới bằng một chuyến đi đâu chả nhớ, tối mịt mới tới khách sạn, tiếng nó lại gọi 1 lần hỏi về chưa (để nó sai nhân viên lên đốt nến tiếp – đảm bảo lúc mình về phòng phải lung linh thơm ngát), hai đứa vào phòng xuýt chạy ra vì đang quen lầy lội bẩn thỉu tự dưng như lạc vầu cung điện, hai đứa rón rén mãi mới lên đến giường, tất diên vẫn dẫm nát hết hoa trên nền nhà :D , ngủ như đi ngủ nhờ, nghĩ lại giờ vẫn thấy ngẫn.

Rồi sau mấy năm quen với sự có mặt của nó đến nỗi, mình quên mất là nó rất quan trọng với mình, thì nó cút về Hà Nội. Nó bảo nó đã đủ những tháng ngày rong chơi, giờ nó cần trưởng thành. Ts, làm mình bị ngơ ngác một thời gian dài, cũng làm mình bắt đầu nghĩ mình…đã rong chơi đủ chưa? (câu trả lời hiện giờ vẫn đang tìm kiếm). Hai thằng trong xa cách nhưng ko hề vắng liên lạc. Nó bắt đầu khoe có để ý và được để ý, đại loại 2 cô chứ ko phải 1, chưa yêu ai nhưng mà rất cân nhắc… Hôm đấy mình hẹn tới nhà nó ở Cát Linh, để được gặp “bạn gái có thể” của nó, con bé dễ thương lắm và rất nhút nhát… chắc tại chớm yêu…(kể chi tiết sau nếu thằng Đường đồng ý)

Rồi vụ ấy cũng không đâu vào đâu, sau đó đôi mối nghe cực kỳ rối rắm và đau đầu, mà khi nó xin lời khuyên, mình đã cực kỳ khôn ngoan mà rằng: Mày quyết định làm gì thì cái đó đúng, ít nhất đúng ở thời điểm mày quyết định, nên làm gì cứ làm…Cuối cùng nó làm đúng những thứ nó muốn làm và hạnh phúc từ bấy, hí hí…


Mình vừa nhận ra bấy nhiêu năm sống cùng một tỉnh, đi chơi cùng một xe, học cùng một thầy, làm cùng một huyện mà hai đứa không hề có một cái ảnh chung nào. Ngày xưa mình ko bao giờ chụp ảnh người hay sao ấy. Thôi lấy tạm ảnh này minh hoạ. Nếu được đập cho mình một phát chắc nó sẽ đập dứt điểm ngay và luôn :D vì ảnh này hồi xưa ai xem đều phải xin phép nó. Ảnh này nó QUÁ TỞM, ha ha ha

“Hộ chiếu công vụ” mà nó với anh Thắng móc ngoặc làm cho mình

H. mà có cái ảnh nào tử tế hơn thì cho chị để chị thay ảnh minh hoạ nhá

Social Share Toolbar

Leave a Reply

 

 

 

You can use these HTML tags

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>


3 + = 5